Trong hình học đại số, Cayley Cubic là một bề mặt đại số bậc ba được xác định bởi nhà toán học người Anh Arthur Cayley vào năm 1869.
Bề mặt này được mô tả qua bốn dạng biểu diễn phương trình ẩn khác nhau, trong đó dạng cơ bản nhất là:
Trong đó:
- : là tham số tỷ lệ điều khiển độ co dãn của bề mặt.
- 4 điểm kỳ dị thắt nút của bề mặt nằm tại các toạ độ đối xứng trong không gian.
Các đường thẳng vẽ trên bề mặt đại diện cho các đường kỳ dị kết nối các điểm thắt nút hoặc các trục tọa độ của bề mặt tùy thuộc vào dạng phương trình được lựa chọn.